[V]

NOTEs -from- [V]ương

nơi này có vài mẩu note với ưu điểm "link tink" và "nhảm nhí" :"> )


Nhớ hồi xưa cả năm mình chỉ đi học muộn vài lần là cùng, trong lớp cũng chẳng thiếu những bạn đi học đúng giờ quanh năm suốt tháng. Khi bị hỏi thì thường cố đưa ra những lý do đổ lỗi cho hoàn cảnh, tắc đường, xe hỏng, đồng hồ báo thức không reo, đột nhiên đau bụng, tóm lại lỗi không phải do mình ;)) Nhưng học sinh Nhật thì thẳng thắn, trung thực, bá đạo, hài hước hơn nhiều.
- Tiếc quá, em chỉ muộn vài phút.
- Do ngủ quên.
- Đi bệnh viện.
- Lúc mở mắt đã 8:33 rồi.
- Ghé vào 7-eleven ( tên một siêu thị)
- Thấy khó chịu trong người.
- Do nhân viên siêu thị phục vụ chậm chạp
- Kính bị vỡ, em bị shock.
- Mèo chạy ra ban công.
- Lạc đường.
- Trời mưa.
- Quên đồ ở nhà.
- Không nghe thấy chuông báo thức reo.
- Đau bụng.
- Đi tắm.
- Thức khuya ngắm dải ngân hà.
- Tim em tự dưng có chút gì đó không bình thường.
- Không thấy giày đâu.
- Ra khỏi nhà muộn.
- Nghĩ rằng đang trong kì nghỉ hè.
- Nghe bản tin thời sự về Akira Hokuto.
- Ghét trời mưa.
- Lúc ngủ dậy không muốn đến trường.
- Nhớ nhầm lịch tàu điện.
- Chuẩn bị đồ đạc chậm hơn mọi ngày.
- Mất thời gian tranh cãi với người nhà.
- Lên nhầm tàu.
- Đi quá ga.
- Cố gắng lắm em mới đến được đây.
Câu hỏi đặt ra là tại sao học sinh Nhật lại bình thản đưa ra những lý do khá là khó đỡ như thế, phần lớn trong số này khó mà được chấp nhận bởi giáo viên VN? Cá nhân mình cho là vì mục đích tối thượng của giáo dục Nhật là sự trung thực của học sinh, còn VN thì quá trọng hình thức, nặng về thành tích.
(Nguồn: Kiem Duong)


đọc tiếp ...

Tết, có tổ chức cuộc thi ảnh cho nhãn. Để hạn chế vấn nạn hack like, thể lệ mình đưa ra vừa có giải bốc thăm hên xui (cho ai cũng có cơ hội), vừa có giải theo điểm like share comment (cho sum, viral, tăng điểm tương tác cho page...). Và giải thưởng chia nhỏ ra cho nhiều người có cơ hội trúng. Thế mà cũng không tránh khỏi các "chuyên gia" của "NGHỀ KIẾM TIỀN MỚI" (cũng không mới lắm) là Săn Giải Thưởng. Sau khi theo dõi, thống kê vài trường hợp, mình lấy đại diện 1 bạn như sau để anh chị em tham khảo đặng chuẩn bị theo nghề :))
Tổng giá trị giải thưởng vừa tiền mặt và vật phẩm (ipad air, tivi, tour, học bổng, sản phẩm...) bạn này kiếm được khoản 200 triệu từ 19.11.2015 đến nay :)) Tiền mặt khoảng hơn 100 triệu, học bổng thì thấy bán, còn mấy tháng mấy năm dùng sản phẩm thì không biết xài hay bán lại...
Và sau đây là các công việc cần làm:
B1- Cưới ngay 1 bạn vợ hoặc chồng, không cần xinh lắm đâu. Ai có rồi thì qua bước 2.
B2- Gia tăng sản xuất ngay 1 baby hoặc coi ai có thì mượn cũng được colonthree emoticon. Tác dụng của 2 việc trên là để lập team chiến lâu dài để thi các kiểu ảnh bố ảnh mẹ ảnh gia đình ảnh yêu nhau các kiểu đà điểu =)) Yên tâm mấy nhãn cho chị em, bầu bí, baby các kiểu nhiều lắm.
B3- Đầu tư chụp vài bộ ảnh theo các style: mặc đồ dân gian, áo dài đồ, khăn đóng đồ, cosplay dễ thương đồ..theo các cảnh: vui chơi, thể thao, năng động, hoài cổ, anh công an, chú bộ đội, ra đồng, nấu ăn, uống sữa, đọc báo...các kiểu....(Nếu rảnh nhớ chụp kèm các sản phẩm cho nhãn nó thích. để sẵn đó).
B4- Canh me các cuộc thi ảnh ọt các kiểu ở mấy trang như Contest Hunter, hoặc tạo Google Alert các từ khóa: Thể lệ cuộc thi, Thông tin cuộc thi....để có cuộc thi nào mới nó báo về mail cho. (//ngày xưa mình có làmThôngTinCuộcThi.com

 mà nay bỏ rồi =)) ) rồi gửi ảnh dự thi ngay và luôn. Nếu có kèm viết Văn Sến thì ráng nặn hoặc Xào nấu chiên hấp mấy bài đạt giải trước đây. Hoặc sang thì thuê hẳn sinh viên báo chí nó viết, đầu tư tùy theo..giá trị giải thưởng :v
'
B5- Rồi giờ qua bước quan trọng nè. Canh coi thèn đứng nhất nó đang nhiêu like, share...mình vào các trang bán like như nước ngoài thì AddMeFast, YouLikeHits... VN thì TangLike (google nhìu lắm) hoặc mấy thánh hack like, chiếm quyền auto like của mấy trẻ trâu hay vọc app, click link tầm bậy đấy...bí quyết là mua vừa đủ để đứng nhì nhì thôi. Chờ gần hết hạn, làm 1 phát lên nhất luôn cho thèn kia vừa trở tay không kịp, vừa không quá lố. (Chứ vừa rồi có thèn dự thi gì ảnh thì xấu hoắc, có 4 share mà gần 2k like là bị mình đưa zô blacklist rồi).
Xong các thao tác trên thì bước cuối cùng là đi nhận giải với vẻ mặt ngây thơ vô số tội thôi. Quy trình săn giải đến đây là kết thúc.
Đơn giản. Vừa có ảnh đẹp để lưu trữ, vừa nổi tiếng, vừa có giải thưởng...siêng làm chắc cũng được kha khá.
Tuy nhiên cách săn giải trên chỉ có một lưu ý quan trọng: TUYỆT ĐỐI ĐỪNG tham gia các cuộc thi có thòng 1 câu: Quyết định của BTC là quyết định cuối cùng, như của mình. Kẻo công cốc =))
Chúc các bạn may mắn!

Ảnh minh họa Bí quyết kiếm tiền mới- Hack tăng like Săn giải thương - Hình Internet - Phim Nightcrawler (2014)

đọc tiếp ...


Bạch Thầy, con là ai?
- Con là một đứa con lai
Nửa lai Đức Phật, nửa lai Ta Bà.
Con là nửa trái me già
Nửa kia còn lại... thì là chôm chôm.
Cuộc đời con thích ôm đồm
Hai tám ngày mặn, hai hôm muối mè.
Bữa thì mặc áo hoa hoè
Đến ngày vía Bụt... ấp e Lam hiền.
Nửa mê cái cảnh chùa chiền
Nửa mê đi shop, mê tiền, mê yêu...
Con là thập cẩm, đủ điều
Nửa thương Đức Phật, nửa... thương nhiều" người ta ".
Thế Thầy là ai?
- Thầy là một cái chổi chà
Quét chùa cho sạch..., quét ra ngoài đường.
Quét chợ, rồi quét phố phường
Quét cả vui, buồn mới rụng sáng nay.
Quét lòng thế nhiễm đắm say
Quét cho tàn cuộc mộng này mới ngưng!
Quán đời, Thầy chỉ người dưng
Chỉ là hạt bụi đường trần rong chơi.
Chừng nào con được thảnh thơi
Thầy trao nghề Quét... cho đời nó thong dong.
ĐĐ_ Thích Tánh Tuệ 



đọc tiếp ...

Tối hơm qua ở nhà một mình trong không gian văng vẳng bên tai những tiếng thì thầm từ cõi...tưởng tượng nên cảm xúc thăng hoa, định post status với hình mênh họa theo phong cách bựa, viết đã đời chưa kịp post liền bị thèn face nó block liền, ngay và lập tức. Không một lý do.

Tìm mọi cách vỡn không vào được đành up CMND lên, thế nà sáng nay được vào, nhưng like/up hình/status/comment hởm được, thế là nghề like dạo bị đình chỉ 72h, công việc hay các hoạt động GIAO lưu kết HỢP cũng đình chỉ theo luôn. Lý do đưa ra là nó cấm post hình nude :3

Định Mệnh- đúng là định mệnh.

Chuyện sẽ không có gì hot ngoài chuyện nhận ra một điều sâu sắc hơn xưa, thì là mà rằng: Cái gì mà phụ thuộc vào người khác quá thì hậu quả thật khôn lường :(

P/s: mày nha Google, mất zại, dụ dỗ tao phụ thuộc vào mày quá nhìu :3

----
Chân dung thủ phạm làm mình bị Block :(


Hình Minh Họa Hình Nude ? Sờ Lung Tung

Lý do fb đưa ra: hình sex, nude :3



Minh Họa Block Account Facebook - Khóa Nick Facebook

Zẫy thôi, chiện để nói từ việc này thì còn nhiều. nhưng chiện để viết thì hết rồi, vì nàm biếng viết, cảm ơn Google đã tài trợ hosting cho bài viết :3

---------
Update: 22h06 Ngày Định Mệnh Facebook: Thật Đắng Lòng một Hắc Nữ Nhân xấu tính lợi dụng sự sa cơ lỡ vận vào ăn hôi, cướp giựt, tổng sỉ vả Nam Thanh Niên đẹp chai và tài cmn năng :3

Hình minh họa Thật Đắng Lòng

đọc tiếp ...

Bài đầy đủ, nhiều thông tin tổng hợp, hệ thống về Phật Pháp mình may mắn được đọc
h ã y   đ ọ c   t ừ n g   t ừ   t h ậ t   c h ậ m   r ã i   v ớ i   s u y    l u ậ n  ,   m ở   r ộ n g , c h i ê m   n g h i ệ m . . .
trích từ page Vô Lượng Thọ

PHẬT TỬ - NHỮNG CÂU HỎI THÔNG THƯỜNG VỀ ĐẠO PHẬT


PHẦN A

I. Giới thiệu 

1. Xin lỗi bạn, bạn có thể cho tôi biết qua lý tưởng của bạn? 

- Tôi là Phật tử. Tôi tu học theo đạo Phật.

2. Phật tử là gì? 

- Phật tử là người tu học theo đạo Phật hay người muốn giác ngộ như Phật. Nói cách khác, người Phật tử là người đi tìm sự thật nơi con người và vũ trụ theo kinh nghiệm của Phật, bậc giác ngộ hoàn toàn.

3. Ðạo Phật có phải là một Tôn giáo không? 

- Ðạo Phật là lẽ sống giác ngộ do Phật tìm ra. Ðạo Phật không phải là một "tôn giáo" theo định nghĩa thông thường mà là phương pháp giác ngộ hay là con đường đưa đến sự thể nhập chơn lý. Nếu cần dùng chữ tôn giáo (Religion) cho dễ hiểu thì có thể nói đạo Phật là một "Tôn giáo không có Thượng đế". Có người bảo đạo Phật là một triết học nhưng phải là một triết học thực tiễn.

4. Làm thế nào để trở thành Phật tử? 

- Bạn có thể trở thành Phật tử nếu bạn tự nguyện hướng về giác ngộ, nghĩa là muốn kính thờ Phật làm Thầy, sống theo đạo lý vi diệu, lợi ích của Phật (Dharma) và muốn được sự hướng dẫn của các vị tu hành chơn chánh và hòa hợp với các bạn đồng đạo.

Rõ ràng hơn, Phật tử là người có lý tưởng giác ngộ luôn luôn cố gắng tu hành theo 5 giới sau đây:

1-Không giết hại, nghĩa là tôn trọng sự sống con người.

2 - Không trộm cướp, nghĩa là tôn trọng tài sản của kẻ khác.

3 - Không tà hạnh, nghĩa là tôn trọng hạnh phúc gia đình mình và gia đình người.

4 - Không dối trá, nghĩa là tôn trọng sự thật.

5 - Không uống những thứ làm say loạn, nghĩa là giữ gìn tâm trí bình tĩnh và sáng suốt.

Năm điều tu học nầy không những có ý nghĩa trong đời sống cá nhân, gia đình mà còn có ý nghĩa trong cuộc sống tập thể và xã hội.

5. Cho biết vấn đề đức tin trong đạo Phật? 

- Niềm tin (sađhâ) của Phật tử khác hẳn "Ðức tin" của những người theo các tôn giáo khác. Phật tử luôn luôn sáng suốt trong vấn đề chấp nhận và thực hành Ðạo Phật.

Phật tử kính thờ Phật với quan niệm Phật là bậc giác ngộ hoàn toàn, đầy đủ từ bi, trí tuệ và hùng lực. Ðối với Phật tử, tượng Phật không phải là một ngẫu tượng (idole) mà là biểu trưng lý tưởng giác ngộ, hình ảnh Chơn, Thiện, Mỹ. Sự kính lễ tượng Phật của Phật tử khác xa hành động quỳ lụy, sợ sệt trước những hình tượng của tín đồ đa thần giáo (polythéisme) hay nhất thần giáo (monothéisme).

Phật tử quan niệm đạo lý của Phật là "ngón tay chỉ mặt trăng"; người tìm đạo phải nương theo ngón tay đạo lý để thấy được mặt trăng chân lý. Họ tìm hiểu chín chắn và phán đoán phân minh những lời dạy của Phật trước khi chấp nhận và áp dụng. Chính Phật khuyến khích họ điều đó. Chủ nghĩa tín điều (dogmatisme) không có trong đạo Phật.

Ðối với Tăng Ni, Phật tử không hề xem các vị ấy là những người thay mặt Phật để tha tội hay ban phước. Họ kính trọng các vị ấy vì xem các vị ấy như là gương mẫu đạo hạnh và là người dìu dắt họ trên con đường Ðạo.

II. Ðức Phật 



6. Ðức Phật là ai? 

- Ðức Phật (Buddha) là danh từ chung chỉ các bậc giác ngộ hoàn toàn. Ðức Phật mà chúng ta kính thờ vốn là thái tử Tất Ðạt Ða (Siddhattha), con vua Tịnh Phạn (Suddhodana) và hoàng hậu Ma Gia (Mâyâ). Quê hương của Ngài là tiểu bang thuộc dòng họ Thích Ca (Sâkya), về phía bắc Ấn Ðộ mà kinh đô là Ca Tỳ La Vệ (Kapilavatthu), nằm trên bờ sông Rohini dưới chân Hy mã lạp sơn, là vùng Terai của nước Nepal ngày nay.

Vua và hoàng hậu đều là những người đức độ, song thường buồn lo vì không có con nối nghiệp. Nhân một ngày lễ lớn, hoàng hậu Ma Gia trai giới trọn ngày và cùng vua phân phát tiền vật cho dân nghèo. Ðêm ấy, trong khi an giấc, hoàng hậu mộng thấy con voi trắng sáu ngà, vòi ngậm cành sen trắng từ cao đi xuống, tiến đến gần rồi chui vào bên mình phía tay phải của hoàng hậu. Các nhà đoán mộng danh tiếng đoán rằng hoàng hậu sẽ sanh thái tử xuất chúng. Hoàng gia rất đỗi vui mừng và hoàng hậu thụ thai từ đó.

Thời tiết đến, hoàng hậu theo tục lệ xin vua trở về nhà cha mẹ để sinh. Khi đi ngang qua vườn Lâm tỳ ni (Lumbini), hoàng hậu dừng chân ngắm xem hoa lá, và trong lúc đưa tay vịn một cành hoa thì hạ sanh thái tử. Hôm ấy là ngày trăng tròn tháng Vesakha (tháng tư ta) cách đây hơn 2500 năm.

Tin mừng thái tử ra đời vang khắp bốn phương. Ðạo sĩ A-tư-đà (Asita) tìm đến hoàng cung và vào thăm thái tử. Nhìn thấy những tướng tốt nơi thái tử, đạo sĩ vô cùng mừng rỡ, nhưng sau đó lại buồn khóc. Vua rất lo ngại và gạn hỏi nguyên do, thì đạo sĩ thưa:

"Tâu bệ hạ, thái tử là bậc xuất chúng: nếu ở đời sẽ là minh vương (cakkavattin), nếu tu hành sẽ thành Phật. Tôi mừng là vì một đấng giác ngộ đã ra đời. Tôi buồn là vì đã già, tôi sẽ không còn sống cho tới ngày được nghe lời giáo hóa của Ngài".

Hoàng hậu Ma Gia từ trần sau khi thái tử sanh ra được bảy ngày. Em hoàng hậu, bà Ma-Ha-Ba-Xà-Bà-Ðề nuôi dưỡng thái tử. Thái tử rất thông minh tuấn tú: văn chương, võ nghệ đều tinh thông hơn người. Nhưng thái tử thường tỏ vẻ không vui với cuộc sống chung quanh.

7. Tại sao Thái tử xuất gia tu hành? 

Ngay lúc bẩy tuổi, một hôm thái tử được đưa ra ngoài đồng để dự lễ khai mùa đầu xuân. Trời nắng, thái tử ngồi dưới gốc cây để xem lễ. Ngoài ruộng, vua cha tay cầm tay cày nạm ngọc, đi sau đôi bò mập mạnh. Lưỡi cày làm vung lên những tảng đất mun. Những con trùng đứt khúc, ướm máu bày ra, đàn chim nhẩy bay theo luống đất vừa cày, tranh nhau mổ ăn những con trùng đang quằn quại và tìm nơi ẩn trốn. Qua cảnh tượng ấy, thái tử thấy rõ sự thật cay đắng về cuộc đời và suy ngẫm sâu sắc về nó.

Dự lễ về, như không còn thiết với cảnh sống hoa lệ của hoàng cung, thái tử trở nên trầm tư hơn trước. Vua cha nhớ lại lời đoán của đạo sĩ A-Tư-Ðà (Asita), sợ thái tử sẽ xuất gia tu hành nên tìm mọi cách làm cho thái tử khuây khỏa và vui say với cảnh sống vua chúa. Vua xây cho thái tử thêm ba cung điện tráng lệ, thích hợp với ba mùa: hè, mưa và đông và cưới công chúa Da-Du-Ðà-La (Yasodharâ) cho thái tử lúc 16 tuổi.

Cung vàng, điện ngọc và tình yêu của vợ hiền vẫn không làm vơi những băn khoăn và thắc mắc về cuộc đời nơi thái tử. Ðể hiểu rõ cuộc sống của con người, thái tử xin phép vua cha dạo chơi ngoài thành. Lần thứ nhất, thái tử rất ngạc nhiên khi thấy một người già gầy còm, hổn hển, đi từng bước với cây gậy một cách khó nhọc. Lần thứ hai, thái tử thấy người bệnh nằm rên la bên vệ đường. Lần thứ ba, người chết đang được mang ra bãi tha ma để hỏa táng. Ba cảnh tượng ấy làm ngài buồn hơn và suy nghĩ nhiều. Rất nhiều lần thái tử hỏi các giáo sư về nguyên nhân khổ đau và phương pháp diệt đau khổ. Song những câu trả lời của họ đều đầy thần quyền và thiếu lý lẽ về cuộc đời không thỏa mãn thái tử. Chính trong lần dạo chơi thứ tư, khi thái tử gặp một vị tu hành với phong độ giải thoát, tự tại, thái tử có ý định rời bỏ cuộc sống vua chúa để tìm chân lý.

Trong những ngày miên man với ý nghĩ ra đi, thì thái tử được tin công chúa Da-Du-Ðà-La sinh con trai: La Hầu La (Râhula). Tin này làm vững thêm ý chí của thái tử vì từ nay đã có người nối nghiệp thì vua cha sẽ bớt buồn phiền. Lúc này thái tử đã 29 tuổi. Khuya hôm ấy, sau buổi yến tiệc linh đình, nhân lúc quân hầu, thị nữ ngủ say, thái tử cùng với người hầu cận Xa-Nặc (Chandaka) và ngựa Kiền trắc (Kanthaka) ra đi sau khi lặng lẽ từ biệt vợ con. Sáng ra, khi đến bờ sông Anôma, thái tử xuống ngựa, đổi áo gấm lấy áo thường, dùng gươm cắt tóc, rồi trao ngựa, đồ trang sức cho Xa-Nặc và bảo trở về thưa với vua cha và công chúa về mục đích ra đi của ngài.

8. Ðạo sĩ dòng Thích Ca tìm thầy học đạo và tu đạo như thế nào? 

Thái tử Tất Ðạt Ða (Siddhattha) sau khi trở thành đạo sĩ dòng Thích Ca (Sâkyamuni) đi lần đến thành Vương xá (Râjagaha) để tìm thầy học đạo. Sakyamuni gặp được các bậc thầy có tiếng như Arâda Kâlama và Udraka Ramaputra. Song các vị nầy không giải đáp được thắc mắc của Sâkyamuni. Sâkyamuni bèn đến Uruvela (gần Bồ đề Ðạo tràng - Buddhagaya) và tu khổ hạnh ở nơi đó với hy vọng sẽ được giác ngộ. Sáu năm khổ hạnh chỉ làm cho thân thể tiều tụy, và tinh thần suy kém, Sâkyamuni quyết định từ bỏ lối tu ép xác thạnh hành nầy. Ngài nhận và dùng bát cơm sữa của nàng Sujâta dâng cúng. Năm người bạn đồng tu từ giã Sâkyamuni vì nghĩ rằng Sâkyamuni đã bị Ma vương cám dỗ. Trong khi đó Sâkyamuni đi đến sông Ni liên thuyền (Neranjarâ). Tắm rửa song, Ngài hỏi xin người cắt cỏ một bó cỏ đủ làm đệm ngồi và đến thiền định dưới gốc cây Tất bát la (Pipal, bây giờ gọi là Bodhi) với lời nguyền: "Dù cho xương khô, máu cạn, nếu không đạt Ðạo ta thề không rời khỏi nơi nầy". Như nguyện, Sâkyamuni tập trung tất cả tâm lực đoạn trừ phiền não và phát triển trí tuệ. Vào đêm trăng tròn sáng tháng vesakha (tháng tư ta), đoán biết Sâkyamuni sắp đắc đạo, Ma vương (Mâra) sai thủ hạ đến quấy phá, dụ dỗ. Song tất cả mưu mô quỷ quyệt của Ma vương không thắng được Sâkyamuni. Sau khi hàng phục Ma vương, hiện thân của tham lam, giận dữ, si mê, Sâkyamuni tiếp tục vận động sức mạnh của tâm trí để thể nhập chân lý. Ðầu đêm tâm trí bừng sáng, Sâkyamuni chứng được túc mạng minh - biết rõ dòng sanh mạng biến chuyển từ đời nầy qua kiếp khác của tất cả chúng sanh; nửa đêm, chứng được thiên nhãn minh - biết rõ quá trình sanh thành và hoại diệt của sự vật qua qui luật nhơn quả - đạo lý Duyên khởi; gần sáng, khi sao mai vừa mọc chứng được lậu tận minh - phiền não, nguyên nhân của sống chết lưu chuyển hết sạch (Dn, III, 28). Bấy giờ Sâkyamuni, lúc 35 tuổi, thành một bậc giác ngộ hoàn toàn (Buddha); đương thời gọi là Phật Gotama hay Phật Sâkyamuni.

9. Ðắc đạo rồi đức Phật có giáo hóa chúng sanh không? 

- Sau khi giác ngộ, với lòng từ bi và sự minh xác rằng con người có thể hướng thiện và hướng thượng, Phật đi bộ sang Sarnath (Bénarès) để giáo hóa cho năm người bạn cùng tu khổ hạnh ngày trước. Phật giảng cho họ biết rằng muốn thấy được chân lý, phải xa lìa hai cách sống thái quá: đắm say vật dục và hủy hoại thân thể, sáng suốt nhận rõ và thực hiện bốn chân lý cao thượng: sự khổ (dukkha), Nhân của khổ (samudaya), sự tiêu diệt của khổ (nirodha) và con đường đưa đến khổ diệt (magga). Buổi giảng thứ hai, Phật bác bỏ quan niệm sai lầm về linh hồn bất tử hay bản ngã thường còn làm chủ thể của sự sống và nói rõ con người là một tổng hợp liên tục của vật chất (rupa) và tinh thần (nâma); do đó, con người xấu ác si mê có thể trở thành tốt lành, giác ngộ.

Nhờ sự hướng dẫn sáng suốt của Phật mà tăng đoàn (sangha) càng ngày càng đông: Khi tăng đoàn đã đông, Phật khuyến khích mỗi người đi mỗi ngả để truyền bá đạo lý. Cùng với tăng đoàn, Phật cũng đi khắp lưu vực sông Hằng giáo hóa cho mọi người, không phân biệt sang hèn, giàu nghèo. Những ai có khả năng xuất gia tu hành và dìu dắt kẻ khác đều được thâu nhận vào tăng đoàn. Những người muốn hướng thiện song còn bận bịu với gia đình và xã hội đều được chấp nhận làm Phật tử tại gia. Phật phá bỏ những tín ngưỡng thần linh vu vơ, chỉ rõ sai lầm trong cách nhận định chân lý, cải tạo những tập tục xấu hại như giết hại súc vật để cúng tế, cầu đảo. Phật cũng mạnh dạn chống đối chế độ giai cấp lạ kỳ bất công có nguồn gốc từ kinh điển Bàlamôn. Suốt 45 năm, từ làng này qua làng khác, Phật tận lực khai sáng cho con người thấy rõ sự thật của cuộc đời và làm cho con người nhận thấy khả năng quý báu nơi chính mình để họ dành lại quyền tạo hóa và hướng về nẻo giác ngộ cao đẹp.

Trên đường giáo hóa, vào đêm rằm tháng Vesak, Phật dừng nghỉ tại rừng Câu thi na (Kusinarâ), làng Kasia. Sau khi khuyên dạy đệ tử lần cuối cùng: "Vạn vật giả hợp đều hoại diệt, phải tinh tấn để thực hiện lý tưởng", Phật an nhiên viên tịch (parinirvâna) vào năm 80 tuổi.

10. Phải chăng đức Phật là một vị trời? 

- Không! Ðức Phật không phải là thần linh hay sứ giả của thần linh. Ngài là một người thức tỉnh (Bồ tát) đã tu hành trong nhiều kiếp và đến đời cuối cùng, với thân người, Ngài đạt đến quả vị giác ngộ hoàn toàn. Có thể nói Ngài là một người nhưng không phải là người thường mà là một "siêu nhân": người thông đạt chân lý (Như lai, Tathâgata), Phật là một bậc thầy:

"Các người hãy tự mình cố gắng,

Như Lai chỉ là người chỉ đường" (Pháp cú, 276)

Lời dạy của Phật là ánh sáng, là tình thương rất cần cho chúng ta, những kẻ đang sống trong bóng tối và hận thù. Không có gì quý báu hơn sự ra đời của Phật vì muôn nghìn năm mới có một lần.

11. Làm sao biết được đức Phật là bậc giác ngộ giải thoát hoàn toàn? 

- Qua đạo phong cao đẹp, lời dạy như thật của Phật được ghi chép trong kinh điển, chúng ta biết rõ ngài là bậc giác ngộ hoàn toàn. Hành động và lời nói của Phật đượm màu từ, bi, hỷ, xả. Ðạo lý của Phật phản ảnh được sự thật nơi con người và vũ trụ. Nếu so sánh Phật với người thường và với các vị giáo chủ, triết gia khác, chúng ta thấy rõ sự giác ngộ hoàn toàn nơi Phật. Có thể xem Phật là đóa sen trắng:

"Như hoa sen tinh khiết, đáng nhìn,

Sinh từ bùn mà không dính bùn,

Ta không bị ô nhiễm vì cuộc đời,

Vì thế, này Bà la môn, ta là Phật". (An,II,39).

III. Ðạo Phật 



12. Cho biết sơ qua về kinh điển căn bản của Ðạo Phật? 

- Sau khi Phật viên tịch, tất cả lời dạy của Ngài lần lượt được ghi chép thành Kinh, Luật bằng chữ Pâli, hoặc Sanscrit v.v... Về sau, các bộ phái nhân giải thích Kinh, Luật mà tạo thành Luận.

Ba tạng Kinh, Luật, Luận được dịch ra chữ Trung Hoa, Tây Tạng và gần đây thì chữ Nhật Bản, Việt Nam, Anh, Ðức, Pháp... (trừ bản tiếng Anh, các bản dịch Ðức, Pháp, chưa được hoàn thành).

Chúng ta có thể tìm thấy Kinh Luật căn bản trong hai tạng Kinh Luật Pâli và Trung Hoa. Phần đông học giả Tây phương thường đọc và nghiên cứu kinh luật bằng chữ Pâli hay bản dịch tiếng Anh hơn là bản dịch chữ Trung Hoa.

Sau đây, xin kể sơ qua số lượng Kinh, Luật căn bản bằng chữ Pâli:

1. Tạng luật có 5 quyển.

2. Tạng kinh có 5 bộ gồm 31 quyển.

Ngoài những bộ Kinh Luật căn bản này, còn rất nhiều bộ Luật và Kinh Luật phát triển được viết về sau mà số lượng không thể kể hết được. Riêng về lời dạy của Phật còn được ghi chép và giữ gìn cho đến nay thì có độ 11 lần hơn Thánh kinh (Bible) của Thiên Chúa giáo.

13. Cốt lõi của đạo Phật là gì? 

- Cốt tủy của Ðạo Phật là đạo lý Duyên khởi (paticcasamuppada). Ðạo lý này nói rõ sự tương quan tương duyên của tất cả hiện tượng vật lý và tâm lý. Sự hiện hữu của thế giới chỉ là tương quan đồng thời của nhận thức chủ quan và đối tượng khách quan. Sự vật ngoài ta và trong ta vốn sinh diệt biến chuyển theo quy luật nhân quả mà không hề tiêu diệt hoàn toàn: ấy là tương quan khác thời.

Nói cách khác, sự vật vốn là vô ngã (insubstanciel), nghĩa là không có "bản thể độc lập" (substance indépendante), mà là tổng hợp của nhiều điều kiện và "vô thường" (impermanent) nghĩa là luôn luôn thay đổi từ trạng thái này sang trạng thái khác.

Bài kệ sau đây tóm tắt ý nghĩa đạo lý Duyên khởi:

"Cái này có thì cái kia có

Cái này sanh thì cái kia sanh

Cái này không thì cái kia không

Cái này diệt thì cái kia diệt".

Ðạo lý Duyên khởi chống phá ba lý thuyết sai lệch sau đây:

1. Túc mạng luận: tất cả đều do hành động đời trước (Ðịnh mệnh luận)

2. Thần ý luận: tất cả do thần linh sáng tạo và cai quản.

3. Ngẫu nhiên luận: sự vật có ra là tình cờ hay may rủi mà không do nhân duyên.

Dựa trên đạo lý Duyên khởi, Phật trình bày sự thật về con người và vũ trụ một cách như thật. Nếu nhìn sự vật đúng theo đạo lý Duyên khởi thì chúng ta sẽ thấy rõ sự thật mà không bị sai lầm theo ba lý thuyết trên.

14. Giải thích thêm về đạo lý Vô ngã, Vô thường. 

a) Vô ngã (anattâ) . Ảo tưởng về sự thay đổi nơi sự vật gây ra ảo tuởng về bản chất thường còn nơi sự vật hay linh hồn bất tử nơi con người. Trong thật tế, sự vật và con người liên tục biến chuyển từ trạng thái này qua trạng thái khác chứ không hề có sự thay đổi hình thể bên ngoài mà bản chất hay linh hồn vẫn tồn tại.

Không có bản chất của một cái bàn, ngoài cái bàn ; cũng như không có linh hồn ngoài sự sống con người. Cái bàn là một tổng hợp của gỗ, đinh, sơn, nhân công... Người là tổng hợp của sắc, thọ, tưởng, hành và thức.

Không hề có bản chất độc lập thường còn của cái bàn hay linh hồn bất tử của con người. Chính tánh cách liên tục của hành động có cố ý (karma) của con người làm cho con người hiện hữu (sẽ giải rõ hơn ở phần tái sanh).

Bảo rằng có bản chất thường còn nơi sự vật hay linh hồn bất tử nơi con người là quan niệm sai lầm gây ra bởi sự quan sát cẩu thả hay sự mê chấp theo tín điều. Hiểu đạo lý Vô ngã tức là giác ngộ sự thật qua chiều ngang của sự vật (không gian).

b) Vô thường (anicca) . Vũ trụ là một thác nước chẩy xiết chứ không phải là vũng nước đọng. Sự vật sinh diệt, diệt sinh không ngừng như những ngọn sóng nhô lên hạ xuống trên mặt biển. Người cũng vậy, sống chết từng ngày từng phút. Tuy vô thường song sự vật và con người không hề bị tiêu diệt mà biến đổi từ trạng thái này qua trạng thái khác và không có sự cách biệt quá rõ ràng giữa những trạng thái khác nhau trong dòng liên tục. Nói cách khác, sự vật và con người không hề "là" mà luôn luôn "trở nên". Không những không thể có "một con suối" để chúng ta có thể tắm hai lần, mà cũng không có "một con người" để có thể tắm hai lần trên một dòng suối.

Quan niệm về bản chất của thời gian qua những ý niệm trước hay sau về một sự vật đồng nhất là một quan niệm rất quen thuộc nhưng cũng rất sai lầm. Hiểu đạo lý vô thường tức là giác ngộ sự thật qua chiều dọc của sự vật (thời gian).



15. Với ánh sáng đạo lý Duyên khởi, đức Phật nhìn cuộc đời như thế nào? 

- Ðối với cuộc đời, Phật chủ trương cuộc sống của loài người vốn không hoàn toàn và có nhiều khổ đau, nhất là không chắc thật và thường thay đổi, và do đó cần phải thay đổi cuộc sống đau khổ thành cuộc sống an lành. Phật có nói: "Ta chỉ dạy một điều: Khổ và Khổ diệt". Thái độ ấy được diễn tả qua bốn chân lý cao đẹp sau đây:

A. Khổ (dukkha) 

a. Ðau khổ thông thường như khổ vì sinh, già, bịnh, chết; khổ vì sống với oán thù, vì xa lìa người thân yêu, vì không thỏa mãn những điều mong muốn.

b. Ðau khổ do lầm tưởng cuộc đời là thường còn, trong khi cuộc đời là biến chuyển.

c. Ðau khổ do lầm tưởng cuộc đời là chắc thật, trong khi cuộc đời là giả hợp.

Nghĩa thứ nhất rất dễ hiểu. Song phải hiểu nó trong những thể hiện cụ thể nơi con người và trong cuộc sống qua nhiều khía cạnh khác nhau.

Hai nghĩa sau mang nhiều tính chất triết lý, song cũng có thể tìm thấy nơi đời sống hàng ngày... Cuộc đời là khổ, bởi vì cuộc đời vốn là vô ngã, vô thường, nhất là vì con người với vô minh, luôn luôn hiểu lầm rằng cuộc đời là thật có và thường còn cho nên bằng mọi cách cố thỏa mãn tánh tham lam và lòng hờn giận của mình; do đó gây thêm phiền não cho mình và cho người. Ví dụ, khi thấy nguời thân từ trần, chúng ta quá buồn phiền đến nỗi mất trí. Sự buồn phiền này, một phần lớn do lầm tưởng rằng người thân ấy là cái gì chắc thật và không bao giờ chết. Nỗi khổ của chúng sanh không những là nhiều mà còn kéo dài từ đời này qua kiếp khác.

B. Nhân khổ (samudaya). 

Ðau khổ của loài người không do định mệnh hoặc thần linh, hoặc rủi may, mà do chính con người hay chúng sinh gây ra với tất cả hành động thúc đẩy bởi ái dục (tanhâ). Có ba thứ ái dục:

a. Ái dục thỏa mãn dục lạc.

b. Ái dục mở rộng cái ta.

c. Ái dục phá hoại điều mình không thích.

Ái dục do vô minh (không sáng suốt) thúc đẩy. Vô minh và Ái dục là nguyên nhân chủ yếu của đau khổ. Không nên hiểu Ái dục một cách trừu tượng mà phải hiểu qua sự thể hiện của nó trong mọi sinh hoạt của con người hay chúng sinh trong phạm vi chính trị, kinh tế, xã hội... và ngay cả trong phạm vi tôn giáo. Ví dụ, Ái dục có thể thể hiện trong chính trị độc tài, áp bức, trong kinh tế bóc lột, trong xã hội thối nát. Trong nhiều trường hợp, nên tìm hiểu Ái dục phát xuất từ người nào hay tập thể nào để tránh lầm lẫn người phát sinh Ái dục và nạn nhân của Ái dục.

Sự thể hiện của Ái dục qua hành động gọi là Nghiệp (Karma). Vì hầu hết hành động của loài người đều do Vô minh và Ái dục thúc đẩy, nhưng chỉ những hành động có cố ý (cetanà) của thân, miệng, ý mới trở thành sức mạnh sáng tạo cuộc sống riêng (biệt nghiệp) và chung của con người (cộng nghiệp). Chúng ta gặt hái những gì chúng ta đã gieo trồng. Hành động lành ích cho chúng ta những kết quả tốt đẹp. Hành động xấu hại khiến chúng ta chịu lấy kết quả khổ đau. Luật nhân quả tự nó đã có sự "thưởng phạt", vì thế không cần thêm một đấng thiêng liêng nào khác để thưởng phạt nữa. Luật nhân quả diễn biến liên tục trong thời gian: quá khứ, hiện tại, tương lai mà không bị giới hạn trong hiện tại. Do dó, có những quả báo đến ngay sau khi gây nhân, và cũng có những quả báo sẽ đến sau một thời gian, dài hay ngắn, tùy theo nghiệp nhân mạnh hay yếu.

Ðạo Phật cũng không hề nói đến "lương tâm" do trời phú cho, vì lương tâm chỉ là một tâm thái do kinh nghiệm về điều lành trong quá khứ mà có. Vì thế có những người không có hoặc mất cả lương tâm.

Có hai thứ nghiệp có ảnh hưởng đến đời sống của con người: Biệt nghiệp (hành động cá nhân) và Cộng nghiệp (hành động của tập thể).

Biệt nghiệp ảnh hưởng nhiều đến đời sống cá nhân. Cộng nghiệp ảnh hưởng nhiều đến đời sống gia đình và xã hội. Tuy nhiên kết quả của cộng nghiệp và biệt nghiệp không hề tách rời nhau. Cá nhân thiếu sáng suốt, không tự chủ, yếu hèn thì sẽ bị cộng nghiệp chi phối. Trường hợp biệt nghiệp chi phối tập tể, gia đình và nhất là xã hội có thể có nhưng rất hiếm. Do đó muốn cải tạo cuộc sống cá nhân hay cộng đồng xã hội thì không những chỉ cải tạo biệt nghiệp mà còn phải cải tạo cộng nghiệp.

Tu dưỡng nhĩa là chuyển nghiệp, theo nghĩa hẹp là cải tạo cá nhân bằng cách thay đổi biệt nghiệp, theo nghĩa rộng là cải tạo gia đình và xã hội bằng cách đổi cộng nghiệp. Tu dưỡng còn có nghĩa là thay đổi cuộc sống si mê ràng buộc thành cuộc sống giác ngộ giải thoát, thay đổi cuộc sống khổ đau thành cuộc sống an lành cho hiện tại và tương lai. Tin tưởng nghiệp như là sức mạnh tiền định, không thể chuyển đổi: "Kiếp xưa đã vụng đường tu, kiếp này quyết phải đền bù mới xong" là tin tưởng của ngoại đạo có chủ trương Túc mạng luận mà không phải là nhận thức đúng đắn theo đạo lý Duyên khởi và Nghiệp của đạo Phật.

C. Khổ diệt (Nirodha). 

Sự tiêu diệt của khổ đau hay là an lành khi nguyên nhân đau khổ (Vô minh và Ái dục) bị tiêu diệt. Sự an lành có thể thực hiện ngay ở đây và bây giờ. Sự tiêu diệt của khổ đau cũng gọi là Niết bàn (Nirvâna).

Niết bàn là mục đích của Phật tử. Ước mong cao nhất của Phật tử là thực hiện Niết Bàn, vì "Niết Bàn là sự an lành tuyệt đối". Muốn biết rõ nước mát, lạnh thế nào phải tự uống nước. Cũng vậy, muốn biết Niết bàn an lành như thế nào, cách tốt nhất là phải tu dưỡng và thực hiện Niết bàn. Tất cả sự diễn tả về Niết bàn của Phật hay của người khác chỉ là những khái niệm hết sức trừu tượng về Niết bàn đối với chúng ta. Tham lam, giận hờn, si mê là sức mạnh gây ra đau khổ. Nếu ba căn này bị tiêu diệt thì khổ đau không còn và an lành thể hiện. Ngài Buddhaghosa trong Visuddhimagga có kể một câu chuyện để chứng minh rằng Niết bàn không phải là "hư vô diệt tịch":

"Có một làng nọ, từ lâu bị bọn cướp quấy phá. Dân làng điêu đứng khổ sở. Một hôm, làng được quân lính nhà vua về lùng bắt và giết sạch bọn cướp. Từ đó dân làng được yên ổn làm ăn". Ý nghĩa của ví dụ là tham, sân, si bị tiêu diệt thì con người được an lành chứ không có nghĩa là sự sống của con người cũng bị tiêu diệt.

Hơn nữa, Niết bàn có hai mức độ: Niết bàn toàn phần nơi các bậc giác ngộ hoàn toàn và Niết bàn từng phần nơi những người đang tu dưỡng. Từ Niết bàn từng phần đến Niết bàn toàn phần có bốn phẩm vị gọi là bốn quả:

1. Dự lưu (vào dòng): tức là người trừ được sự chấp có ta, nghi ngờ, mê tín lễ nghi và giới điều.

2. Nhất lai (sanh lại một lần): tức là người trừ bớt được một phần của tham dục và tàn bạo.

3. Bất lai (không sanh lại): tức là người trừ hết năm điều trên.

4. A la hán (vô sanh): tức là người trừ thêm năm điều nữa: tham muốn sanh cõi sắc, tham muốn sanh cõi vô sắc, kiêu ngạo, loạn động và vô minh.

Niết bàn trong đời sống hiện tại gọi là Niết bàn còn dư thừa và sau khi thân này chết đi gọi là Niết bàn không dư thừa hay là Niết bàn trọn vẹn (parinirânâ).

Những điều trình bày trên cho chúng ta thấy Niết bàn là an lành mà trong ngay đời này chúng ta có thể thực hiện và an hưởng chứ không phải chỉ là những gì cho đời sau.

D. Con đường đưa đến khổ diệt (magga). 

Con đường đưa đến khổ diệt là sự tu dưỡng theo giới (sila): những qui tắc sống khôn ngoan và cao đẹp, định (samâdhi): những phương pháp tập trung và huấn luyện tâm trí và Tuệ (pannâ): những cách thức khai sáng trí tuệ để nhìn sự vật đúng như thật.

Ba điều học này được giải rộng trong con đường chánh gồm tám nẻo (bát chánh đạo):

1. Chánh kiến: hiểu biết đúng đắn sự thật của cuộc đời, nhất là hiểu rõ bốn chân lý theo hai hệ thống đau khổ và an lành.

2. Chánh tư duy: suy nghĩ những điều cao đẹp cởi mở, từ thiện và thân hữu.

3. Chánh ngữ: lời nói chân thật, hòa ái.

4. Chánh nghiệp: làm những việc lành ích cho mình và cho người.

5. Chánh mạng: nuôi sống thân mạng với nghề nghiệp lương thiện.

6. Chánh tinh tấn: siêng năng trong chiều hướng tiến bộ, tu dưỡng bản thân và phục vụ chúng sanh.

7. Chánh niệm: ý thức và kiểm soát động tác của thân, miệng, ý, nhớ rõ các pháp lành.

8. Chánh định: tĩnh tâm, cải tạo tư tưởng và trau dồi trí tuệ.

Ý nghĩa của con đường chính gồm tám nẻo có thể tóm tắt trong bài kệ sau đây:

"Không làm mọi điều ác

Thành tựu các hạnh lành

Tâm ý giữ trong sạch

Chính lời chư Phật dạy" (Pháp cú, 183)



16. Tội ác phát sinh từ đâu và làm sao diệt trừ? 

- Tội ác phát sinh từ sự tham muốn thỏa mãn "cái ta". Sâu xa hơn, nguồn gốc của tội ác là sự tưởng lầm rằng mình có một "cái ta chắc thật và thường còn". Ðạo lý căn bản của Phật cho chúng ta thấy rõ rằng con người vốn là vô ngã, vô thường. Nếu phân tách và hiểu rõ không có cái ta chắc thật thường còn ở trong cái thân giả hợp bởi tinh thần và vật chất, chúng ta không còn hành động vì "cái ta", và sẽ sống đời tự tại, hòa hợp và lợi tha. Khi nào nhận rõ và tu theo đạo lý vô ngã thì chúng ta mới tiêu diệt được tội ác. Ngoài ra, nghi lễ, phong tục đều là những phương tiện tốt song không phải chủ yếu để trừ diệt tội ác.

17. Thế nào là luân hồi? 

- Luân hồi (samsàra) là sự sống chết nối tiếp nơi một chúng sanh. Như chúng ta biết, dòng nhân quả diễn biến một cách tương tục mà không bị hạn cuộc trong đời sống hiện tại. Do đó khi nào còn tham sống và gây nghiệp (karma) thì lúc đó chúng ta sau khi chết vẫn còn sinh trở lại và nhận lấy quả báo. Nói cách khác, sau khi thân xác nầy ngừng hoạt động, dòng sống vẫn còn tiếp diễn, mặc dù hình thái của sự sống ở giai đoạn sau không phải là hình thái của sự sống ở giai đoạn trước. Cần lưu ý, dòng sống này luôn luôn chuyển biến chứ không phải là có một linh hồn bất tử (âme éternelle) đi từ đời này qua đời khác như một lữ khách đi từ quán trọ này đến quán trọ kia.

- Sự tái sinh (renaissance) theo đạo Phật, không có nghĩa là sự nhập xác (réincarnation) hay là sự nhất định sinh trở lại thế giới loài người nầy với "cái linh hồn xưa cũ không thay đổi". Do nghiệp lực ác hay lành (sức mạnh của hành động có cố ý) mà sau khi xác thân nầy chết, một hình thái sống khác hoặc cao hơn loài người như các loài trời (deva) hoặc thấp hơn loài người như cầm thú, ma quỉ và các loài cực khổ sẽ hiện thành. Như vậy dòng suối cứ tiếp diễn trong trạng thái đổi thay như dòng nước chảy xiết. Chúng sinh sau thừa hưởng gia tài tốt hay xấu của chúng sinh trước. Hai hình thái sống của hai giai đoạn thời gian và hai hoàn cảnh "không giống nhau nhưng cũng không khác nhau" (na ca so na ca anno).

Không có vấn đề con người trở thành trời hoặc thú, mà chính hành động của thân, miệng, ý (nghiệp) mang tính chất trời hay thú làm cho chúng sinh trở nên trời hay thú. Không những trong tương lai mà ngay cả hiện tại, chúng ta có thể trở thành thể này hay thể khác tùy theo hành động (nghiệp) của chúng ta.

Ðạo lý luân hồi là câu trả lời cho câu hỏi "sau khi chết còn hay mất" hợp lý nhất, so với câu trả lời "sau khi chết, người ta sẽ sinh vào thiên đàng hay hỏa ngục và sống ở đó đời đời kiếp kiếp" và câu trả lời "không còn gì nữa sau khi chết".

Không có nghiệp thì không tái sanh như trường hợp các vị A-la-hán và Phật. Phật và A-la-hán là các bậc giải thoát: không có những hành động vì "cái ta", không tạo nhận sống chết cho nên không còn sống chết. Giải thoát luân hồi là điều rất khó. Cho nên đối với chúng sinh chưa đủ sức giải thoát, Phật dạy cho họ những phương pháp tu dưỡng để khỏi sa đọa vào những cảnh giới xấu, khổ như súc sinh, ngạ quỉ và loài cực khổ và để sanh vào thế giới an lành như cảnh giới các loài trời hay ít nhất là để được sanh lại trong thế giới loài người, những nơi mà điều kiện sinh sống tương đối an vui và có thể giúp họ tiếp tục tiến bộ trên đường giác ngộ.

18. Tại sao Phật tử không tin "Thượng đế"? 

- Phật tử là người muốn được giác ngộ như Phật, người đi tìm chân lý mà không phải là một tín đồ của một "thần giáo". Nhờ kinh nghiệm giác ngộ của Phật, phật tử hiểu rằng vũ trụ là sự sống vô cùng vô tận và sự sống ấy là một. Do đó vũ trụ là một. Như thế không thể có một ai hay vật gì ở ngoài sự sống để sáng tạo và cai quản sự sống. Giả thiết có một đấng Thượng đế ở "ngoài" vũ trụ thì Ngài không thể nào tạo ra cuộc sống ở "trong" vũ trụ được, bởi vì không có sự liên quan gì giữa Ngài với sự sống trong vũ trụ cả. Vũ trụ là một dòng hiện tượng, tổng hợp của những liên hệ chủ quan và khách quan (Duyên khởi), không chắc thật (vô ngã) và luôn luôn biến chuyển theo luật nhân quả (vô thường), không đầu không đuôi (vô thỉ vô chung) mà không cần một thần linh nào sáng tạo và sắp đặt.

Phật tử không tin Thượng đế bởi vì nếu chấp nhận sự sống và cuộc sống do Thượng đế sáng tạo và cai quản, thì vô tình chính họ để mất tự do và khả năng sáng tạo của mình và chứng tỏ rằng họ bất lực trong việc xây dựng và cải tạo cuộc sống cá nhân và xã hội. Vì thế Phật tử chân chính là người không mê tín và ỷ lại vào thần linh, không "giao phó" số phận của mình cho thần linh và cũng không cầu xin sự "khoan dung" của thần linh.



19. Như vậy làm sao giải thích được nguồn gốc của con người và vũ trụ? 

- Phần đông các tôn giáo đều giống nhau ở điểm giải thích về nguồn gốc của sự vật: chúa Allah, chúa Jéhova, Brahman, hoặc nhiều đấng thần linh khác.

Trong khi đó, đức Phật im lặng trước câu hỏi về nguyên nhân của vũ trụ và của những câu hỏi siêu hình vô ích. Phật giải thích rằng sự vật có ra và tồn tại trong nguyên lý Duyên khởi, nghĩa là sự vật tương quan tương duyên với nhau mà có ra chứ không do ai sinh cả. Nguyên nhân đầu tiên của một hữu tình đã không tìm thấy được thì nguyên nhân đầu tiên của vũ trụ lại càng không thể tìm thấy được. Bởi vì theo Phật, thời gian mà theo đó một hữu tình lưu chuyển thật là vô thỉ vô chung, không gian mà trong đó sự vật thành hoại thật là vô cùng vô tận. Hơn nữa, đạo Phật là đạo lý soi sáng cho con người thấy sự khổ đau, sự khuyết điểm, sự không vừa ý (dukkha) trong cuộc đời và chỉ bày cho con người những phương pháp tu dưỡng, cải tạo để thực hiện an lành (nirvâna) ngay "ở đây" và "bây giờ", nghĩa là trong cuộc sống nầy, Phật tử xem những sự bàn luận siêu hình là vô ích, có thể làm cho tâm trí con người ta rối loạn.

Ðể nói rõ phần chủ động trong sự sống thì đạo Phật cho biết rằng chính con người đã và đang không ngừng tạo ra sự sống riêng và chung, không kể lúc ngủ say, ngay lúc vừa thức dậy thì giác quan chúng ta liên tục sáng tạo cuộc sống gồm: hình thể, màu sắc, âm thanh, mùi vị, xúc chạm... Chính loài người đã xây dựng và có thể thay đổi cuộc sống theo ý muốn.

20. Theo đạo Phật thì những con người có mặt đầu tiên ở trên trái đất này là ai và ra sao? 

- Trong vũ trụ bao la, không chỉ có trái đất nầy mà còn có hằng hà sa số thế giới khác trong đó có nhiều thế giới có các loài hữu tình khác nhau về thân hình cũng như tâm thức sinh sống.

Theo kinh Khởi thế nhân bổn (Aggannasutta, Dn, III, 80-98, xem Trường Bộ Kinh), khi trái đất nầy mới hình thành thì có một số hữu tình (êtres vivants) từ cõi Quang âm (Abhassara) đến sống. Họ xuất hiện trên trái đất nầy với thân hình tỏa ánh sáng, tâm thức đầy niềm vui, phi hành tự tại trong hư không. Họ sống như vậy trong một thời gian rất lâu. Về sau vì tham ăn vị đất, nấm, cây, trái mà thân hình mất đi ánh sáng, trở nên thô cứng không thể phi hành trong hư không, và phân thành nam nữ... Và từ đó về sau do dục tính nên mới có những người sinh ra từ bào thai.

Theo truyền thuyết do chính Phật kể nầy thì loài người vốn đã là những hữu tình từ một thế giới khác đến và sống ở trái đất nầy, và do sự chuyển hóa lần lần của thân hình và tâm thức mà trở thành loài người hôm nay... Truyền thuyết nầy phù hợp với vũ trụ quan cũng như nhân sinh quan, nhất là với đạo lý Nghiệp (Karma) tạo tác luận của Phật giáo.

21. Không đề cập đến Thượng đế nhưng đạo Phật có nói đến bản thể vũ trụ không? 

- Tuy không nói đến Thượng đế có tính người (nhân cách hóa) nhưng Phật có nói đến bản thể tuyệt đối (Tathatâ) không sinh, không diệt (xem Udanâ III.3) là mặt khác của hiện tượng (laksana) sinh diệt. Nhờ có bản thể này mà con người mới có thể giải thoát khổ đau và chứng đạt an lạc. Bản thể tuyệt đối nầy, được các luận sư sau Phật gọi bằng nhiều tên như: Pháp tánh, Chơn như, Thật tánh v.v... Nó nằm ngay nơi hiện tượng, nhưng chỉ có những người giác ngộ mới nhận ra được. Thấu triệt bản thể tuyệt đối nầy cũng gọi là Niết bàn hay chân lý siêu thế tức là đạt được giác ngộ (Bodhi). Sống đúng theo điều giác ngộ tức là giải thoát (Nirvâna). Bản thể nầy vốn là vô ngã tức là không. Do đó, mọi sự diễn tả bằng ngôn ngữ phát xuất từ ý niệm đều không phù hợp. Vì thế trong kinh điển, Phật nói rất ít về vấn đề nầy.

22. Xin cho biết chữ Trời trong Kinh điển đạo Phật và quan niệm Thượng đế khác nhau như thế nào? 

- Thừa nhận vũ trụ luận đương thời ở Ấn độ, kinh điển đạo Phật có nói đến các cõi trời và nhiều loại hữu tình cao hơn loài người (trời). Thường thường thì một tiểu vũ trụ được chia làm ba cõi: cõi dục, cõi sắc và cõi vô sắc, trong đó có 5 loài hữu tình: trời, người, thú, quỷ và loài cực khổ. Như vậy trời chỉ là một loài hữu tình gồm nhiều loại khác nhau như sáu loại của cõi dục, mười sáu hoặc mười bảy loại thuộc cõi sắc và bốn loại thuộc cõi vô sắc.

Từ loài người, nếu tu tập mười điều thiện sau đây:

1 - không sát sanh

2 - không trộm cướp

3 - không tà hạnh (hành động nơi thân)

4 - không nói dối

5 - không nói thêu dệt

6 - không nói hai lưỡi

7 - không nói thô ác (lời nói nơi miệng)

8 - không tham lam

9 - không tàn bạo

10 - không hiểu biết sai (ý nghĩ nơi tâm)

thì được sanh vào một trong sáu loài trời thuộc cõi dục. Nếu tu tập thiền quán (chưa phải là phép thiền giải thoát) như bốn phép thiền (jhâna): sơ thiền, đệ nhị thiền, đệ tam thiền và đệ tứ thiền thì được sinh vào các loài trời thuộc cõi sắc. Nếu tu tập theo phép định (sammâpatti) như không-vô-biên-xứ-định, thức vô-biên-xứ-định, vô-sở-hữu-xứ-định và phi-phi-tưởng-xứ-định thì được sinh vào các loài trời thuộc cõi vô sắc.

Các loài trời tuy có thân hình đẹp đẽ, hạnh phúc và sống lâu hơn loài người, hoặc tiến hóa hơn về phương diện tâm linh nhưng vẫn còn trong vòng sống chết, thay đổi. Trong các cõi trời thấp, có các vị trời lãnh tụ song không phải là đấng sáng tạo.

Như vậy chữ trời, trong kinh điển đạo Phật, không hề có nghĩa Thượng đế như trong kinh điển của các thần giáo.



23. Vậy thì đạo Phật chủ trương "hữu thần" hay "vô thần"? 

- Khó mà trả lời đạo Phật là hữu thần hay vô thần. Trên kia có nói đạo Phật là một "tôn giáo không thờ thượng đế" là để cho người mới biết đạo Phật nhận ra rằng đạo Phật không phải là một thần giáo như các thần giáo khác. Nhưng vì danh từ "hữu thần" hay "vô thần" ngày nay không được hiểu biết một cách nghiêm chỉnh, cho nên có thể nói rằng đạo Phật không chủ trương có một đấng "thần linh hữu thế" toàn năng, toàn trí, sáng tạo và cai quản con người và muôn vật. Tuy nhiên, Ðức Phật luôn luôn khuyến khích Phật tử nên kính trọng các bậc hiền triết và sống theo những lời dạy đúng đắn lợi ích của các bậc ấy. Như thế có thể nói đạo Phật là "lẽ sống giác ngộ". Lẽ sống nầy có nội dung đạo lý rất phong phú và nhất là mục đích diệt khổ của nó khác với chủ thuyết "hữu thần", "vô thần" của nhiều tôn giáo và triết học xưa nay.

Ðạo Phật cũng không thuộc vào chủ thuyết "duy tâm" hay "duy vật" bởi vì Phật không hề lập nên một chủ thuyết nào mà chỉ trình bày sự thật nơi con người và vũ trụ. Ðạo lý Duyên khởi của Phật là "trung đạo" (majjhimapatipadà) không rơi vào những chủ thuyết cực đoan chủ trương "có", "không", "tâm", "vật"... Hơn nữa, không nên xem đạo Phật chỉ là hệ thống tư tưởng, một lý thuyết, bởi vì đạo Phật vốn là một đạo lý độc đáo với những đạo lý như thật, thực tiễn của nó. Như thật, vì đạo Phật phù hợp với thực tại đa dạng hay toàn diện. Phật xem sự diễn tả phiến diện không những làm sai lạc sự thật mà còn gây ra sự hiểu lầm nguy hiểm. Câu chuyện những người mù rờ voi do Phật kể nhơn lúc các đạo sĩ, triết gia cãi nhau về chơn lý là bài học rất ý nghĩa (xem Udâna IV,4). Thực tiễn, vì những điều do Phật truyền dạy đều nhắm mục đích giải thoát khổ đau chứ không phải để thỏa mãn sự tò mò của trí óc con người. Như Phật nói, Ngài chỉ truyền dạy có một điều: "Khổ và sự Diệt khổ". Ðọc kinh luận nếu thấy những quan điểm được Phật hay các luận sư nhấn mạnh với mục đích đả phá những thành kiến hay huấn thị cho một đối tượng đặc biệt nào đó, chúng ta nên hiểu chúng với tinh thần phá chấp mà không nên bám chặt và tạo thành những chủ thuyết cực đoan như: duy tâm, duy nghiệp, duy thức v.v... bởi vì Phật có nói: "Pháp còn phải bỏ đi huống gì là phi pháp".

Vì thế, xếp đạo Phật vào hệ thống "hữu thần" "vô thần", "duy tâm", "duy vật" một cách máy móc là sự sai lầm.
....
=================Các link tài liệu, bài Giảng hay về PHẬT PHÁP:=================
==================================================================
Các hình ảnh sử dụng trong bài viết có nguồn sưu tầm từ Internet


đọc tiếp ...

Nội dung Bài giảng:
+ Ý Nghĩa Việc Cầu Siêu, cúng thiết thực.
+ Các loại Vong có thể gặp - Cách hóa giải.
+ Một số hiện tượng tâm linh hay gặp.
+ Nhà có vong.
...
 

đọc tiếp ...

Hôm nay tình cờ xem clip duyệt binh của TQ, sau khi xem xong thì tìm thêm thử clip của Mỹ thế nào, sau đó youtube có đề xuất clip của Nhật, thế là ngồi xem luôn.
Mỗi clip mang lại mỗi cảm nhận khác nhau và rút ra cho bản thân một số nhận xét về khía cạnh truyền thông. Note lại danh sách 03 clip cho đỡ quên:

Clip duyệt binh của Trung Quốc:
Những từ khóa có được sau khi xem là: số lượng đông, động tác điều và đồng bộ theo kiểu máy móc...




Clip biểu diễn của Mỹ:
Không quá phô trương nhưng những động tác biểu diễn mang lại nhận xét về một Đội quân Mỹ chất theo kiểu Mỹ: Súng ống chất nhìn có vẻ chất hơn, trang phục, biểu trưng, style hiện đại hơn, Robotic trong động tác, sắc thái...




Clip của Nhật Bản:
trái ngược hai clip mang màu sắc binh đao, súng ống thì clip của Nhật Bản ban đầu nhìn có vẻ đúng với chất bựa, hài như những clip về Nhật mình từng xem (chỉ yếu là các gameshow bựa =)) ) nhưng qua những động tác (hình như trong trường quân đội) thì thông điệp truyền thông nhận được là sự kỉ luật, nề nếp tuy rất đời thường nhưng bên trong mang thông điệp khiến mình khâm phục sự phối hợp và tính cách kỷ luật của người Nhật, của các bạn ý.



Không bàn và so sánh về chuyện duyệt binh, chỉ note lại 3 clip để sau này nghiên cứu về thông điệp truyền thông ở ba clip này :D.
...tạm note thế, sau này rảnh viết tiếp =))

đọc tiếp ...



“đức năng thắng số” - Source

Lê Quý Đôn nói “ phi công bất phú, phi thương bất hoạt, phí trí bất hưng, phi nông bất ổn”, tức nếu muốn giàu có, phải làm công nghiệp. Nếu muốn ổn định, phải đầu tư nông nghiệp. Muốn hưng thịnh đất nước, phải đầu tư giáo dục. Và muốn xã hội nó nhộn nhịp, người dân lanh lợi..thì phải có giao thương. - Source

Chỉ có 4 loại tài sản là vốn sống, nhân cách, thể lực và trí lực. Còn lại là phương tiện hết - Source

“Anh không làm đồ để phục vụ thị trường, mà anh phục vụ cho chính gu của anh. Một món đồ mình làm ra mà đến mình còn chẳng muốn dùng thì bán được cho ai?” Câu nói đó cứ ám ảnh tôi mãi về sau. - Source

chuyển sang chế độ làm việc: bình tĩnh, tính toán, sẵn sàng, tối giản, tối ưu – Source

Một năm cốt ở mùa xuân; Một ngày cốt ở giờ dần mà ra; Một nhà cốt ở thuận hòa; Một người cốt ở tính ta chuyên cần - Source

Ăn của rừng rưng rưng nước mắt
luôn cập nhật

đọc tiếp ...


ĐÂY LÀ MỘT CÂU CHUYỆN CỔ TÍCH HẾT SỨC SÂU SẮC VÀ CẢM ĐỘNG

Ngày xửa ngày xưa, xưa ơi là xưa.

Ở một vương quốc nọ, theo chế độ một vợ một chồng, một vua một hoàng hậu có một công chúa. Công chúa sinh ra đã đẹp tự nhiên, càng lớn càng đẹp. Vì đẹp nên công chúa bị một bà tiên xấu đặt lời nguyền. Bất cứ thứ gì công chúa chạm tay vào đều sẽ bị tan chảy... Chỉ có một thứ duy nhất phá giải được lời nguyền đó. Dĩ nhiên, bà tiên xấu không nói đó là cái gì.

Kể từ đó, công chúa không còn được tự tay làm bất cứ việc gì. Cũng không thể chạm vào người khác. Nhờ đó, cô trở thành gái ngoan duy nhất của vương quốc...

Thời gian trôi qua, công chúa lớn lên trong chứng trầm cảm tuổi teen và trầm cảm tuổi ế. Đức vua cùng hoàng hậu vô cùng lo lắng khi nghĩ rằng con gái mình sẽ chẳng tìm nổi chồng. Họ bèn chạy một chương trình khuyến mãi lớn để kích cầu, thể lệ ghi rõ bất kì chàng trai nào, chỉ cần là trai thẳng, bất kể sang hèn, YOLO hay sống chậm. Chỉ cần có thể phá giải lời nguyền, sẽ được kết hôn cùng công chúa và đồng sở hữu vương quốc.

Kể từ đó, trai tấp nập kéo đến.

Có chàng đặt vào tay công chúa một đóa hoa, vì cho rằng hoa là vật được Chúa ban phước lành, là tạo vật đẹp đẽ nhất của vũ trụ, nói chung thuyết trình kéo dài 30 phút. Hoa tan chảy.

Có chàng trai đặt vào tay công chúa một vốc kim cương, vì kim cương rất bền. Kim cương hóa thành một dòng nước lấp lánh. Nghe nói vì tiếc của, chàng trai đó đã đem về đóng gói bán lại cho các công nương làm nhũ mắt.

Có chàng liều mình đặt tay mình vào tay công chúa. Hưởng dương 27 tuổi.

Nhiều chàng trai đều thất bại...

Công chúa thì mỏi tay.

Vua và hoàng hậu thì chán nản.

Cho đến một ngày, một chàng trai xuất hiện. Chàng tự tin tuyên bố, ta sẽ giải được lời nguyền của nàng. Công chúa chìa tay ra, không hi vọng lắm. Chàng trai từ từ đặt vào tay công chúa một vật. 1,2,3 giây sau, vật đó vẫn còn nguyên. Công chúa ngạc nhiên, phấn khích, và đỏ mặt nhìn chàng trai. Chàng dịu dàng đáp lại cái nhìn của nàng, và nói thêm "Nó sẽ không bao giờ mềm nhũn trong tay nàng. Nó chỉ tan chảy trên môi nàng."

Công chúa từ từ cúi xuống, chạm môi vào vật ấy...

___

Họ sống hạnh phúc mãi mãi bên nhau.

___

Nhiều năm về sau, người ta vẫn còn bàn tán với nhau câu chuyện về vật kì diệu đã phá vỡ lời nguyền.

Chocolate sữa M&M - Không tan trên tay, chỉ tan trong miệng.

Src: Xanh magazine


Vài dòng cảm nghĩ:
- Với đầu óc đen tối như mình thì sự tò mò xem cuối cùng nó nói về cái gì- đã zựt mất của mình vài phút để ráng đọc cho đến hết, câu chuyện đủ dài để người đọc đủ nhớ- và ấn tượng đến câu chuyện, thì tên thương hiệu xuất hiện ở phút cuối gây sự nhớ khá tốt, khá thú vị hơn mẩu quảng cáo bình thường.
Content Marketing.
p/s style của hình minh họa: đơn giản, cảm giác typography làm mình rất kích thích :x

đọc tiếp ...


Soi Lòng

Có đôi lúc ta cần nên thận trọng
Ngồi lắng nghe dư luận nói về mình. 
Không lệ thuộc trước những lời hư vọng,
Chẳng coi thường bao góp ý công minh..


Vì..'' không lửa thì làm sao có khói! ''
Nên lắng lòng xem xét lẽ thực, hư.
Và cười nhẹ, khi biết mình không lỗi
Hiểu thêm rằng.. dư luận vốn luận dư..

Khi cầm mảnh gương soi vào tâm khảm
Ta biết mình đẹp, xấu, đục hay trong?
Vườn tâm địa giăng mắc nhiều cỏ dại
Mà cũng không thiếu vắng những hoa hồng.

- Thánh nhân nào mà không mang quá khứ
Tội nhân nào chẳng thể có tương lai!
Chính vì vậy, nhủ lòng luôn khoan thứ
Kiếp con người ai thoát khỏi lầm sai ?

Sau mưa gió bên kia trời ửng nắng
Sau lỗi lầm, cay đắng, trưởng thành hơn.
Điều quan trọng là tự tri, vượt thắng.
Những đam mê, giới hạn của tâm hồn.

Thường soi bóng bên dòng sông tâm niệm
Nếu ta cười.. ảnh hiện nụ cười ta
Cùng thế ấy, luôn sống đời hướng thiện
Vững tin mai Hạnh phúc lại trao quà.

Có đôi lúc ta hãy nên nhìn ngắm
Thế gian này bằng đôi mắt trẻ thơ.
Để nghe tiếng Thương yêu từ sâu thẳm
Chỉ cái nhìn nhân thế hết bơ vơ..

Thích Tánh Tuệ
Himachal India mùa An Cư 2014

 

đọc tiếp ...

Heyza,
Cuối cùng thì blog đã tạm ổn và chính thức bắt tay vào dự dịnh Viết lại Blog.
Nguyên nhân dẫn đến bài viết và blog mới này, là một ngày đẹp trời bỗng nhớ cảm giác ngồi viết linh tinh khi xưa và cảm giác mỗi khi đọc lại những dòng suy nghĩ đó, thấy vui, nhớ lại được mình đã như thế nào lúc đó : đã trẻ con, kỳ cục và cực kỳ nhảm như thế nào :)), và, muốn sau này cũng được đọc và hồi tưởng lại, sẽ lại có những cảm giác tự nói "Thèn Vương lúc đấy trẻ con ghê, ngu ghê,..." như vậy, thế là quyết định lập lại thói quen viết lách, kaka.

Mục đích đầu tiên là như thế.
Thứ hai: Văn ôn Võ luyện, mình muốn kỹ năng viết của mình phát triển hơn, nên muốn luyện thói quen viết thường xuyên, dù nhảm theo cách của mình, nhưng sẽ có tác dụng tích cực dzới mềnh, không nhiều thì ít, cứ viết và viết, sẽ có ngày.... nhảm hơn :x.
Thế là quyết định sẽ luyện viết thường xuyên :D

Nếu chỉ như thế, thì thói quen hay note lại và tự mail cho mình, vừa lưu trữ, vừa riêng tư sẽ đáp ứng được hai nhu cầu trên. Cơ mà gần đây mình xem một Video và được truyền cảm hứng về chia sẻ nhiều hơn..., thế là quyết định sẽ có một nơi chia sẻ publish. Có thể độc giả (nếu có ;)) ) sẽ thấy một Vương nhảm, hoặc thấy một Vương còn nhiều điều thiếu xót trong đó, etc...nhưng ít ra mình sẽ có cơ hội nhìn nhận cái thiếu xót để tự mình khắc phục, và nhận được nhiều góp ý để sửa ngu.
Và một điều đặc biệt muốn thực hiện nhiều nhất, là mình có thể chia sẻ các nội dung mình thấy lý thú trong quá trình lang thang trên Internet, và biết đâu sẽ mang lại giá trị nhất định nào đó cho mọi người. Đó là lý do lớn nhất để Blog này hình thành :D
//Mới dự định là sẽ có chuyên mục Tâm Linh, mục con: Truyện Ma :3 là nơi tập hợp lại các truyện thần bí hay+chọn lọc, đầy chất kinh dị, và ngập tràn sự kinh hãi :3 coming soon :">

Về cơ bản mục tiêu chính của Blog này là:
- Tập viết + Nhảm
- Chia sẻ những điều góp nhặt mình thấy lý thú trên Internet.
- Chia sẻ kiến thức về Marketing - Con đường mình đã Fall in Love và đi cùng nó 4 năm Đại học và quãng đường đi làm từ lúc partime vào năm 3 đến bây giờ. (gần 7 năm, nhanh thật đấy).

Các nội dung chính sẽ đặt link Menu bên tay trái, các nội dung con sẽ list cơ bản tại Menu Footer. Còn cụ thể, sẽ là hệ thống Tag trong các bài viết :D.

Hello "Notes from Vương".
Hello world.

***Funfact: Gia phả của "Notes from Vương" :))***

F1: Blog Yahoo 360 - Vẽ vời làm theme, hình động, flash, logo :)) giờ chỉ còn giữ mỗi file flash logo rất ghê và gớm và nhớ vài "công trình" mò mẫm design+code để trang hoàng cho em nó, và cuối cùng em đã đi cùng Yahoo 360, nhớ có backup nội dung mà giờ chả biết ở đâu. Một phút mặt niệm :3

F2: Blog Opera + Forum Invison + Wordpress + Bo Blog + Xtreme...đủ thể loại hầm bà lằng có thể dùng làm blog gì đó: gộp tất cả các em này vào một, vì thời gian đầu tư viết cũng không nhiều, chủ yếu là note link tink ko có gì đặc sắc lắm, mặc dù đầu tư công sức mò cũng khá để tìm hiểu xem bọn chúng là ai, có gì hay, cũng chọn vài cái đề mò nhiều hơn, nhưng phần lớn là mò cho biết là chính :3

F3: Blog.kuvuong.info : Sau thời gian trẻ trâu muốn nổi tiếng thì giai đoạn này là trầm và muốn ẩn cư, blog được đặt ở chế độ không cho các bộ máy tìm kiếm quyét nội dung, link chỉ chia sẻ vài đứa bạn thân, Viết khá nhiều và siêu nhảm :)) very funny :)). À, một đặc điểm nữa là domain của em này được mua 5 năm với giá 100k =)) và vừa hết hạn 19.03.2013 :)) version đầu tiên là một flash-site vô cùng màu mè :)) vẫn còn giữ code và nguyên vẹn blog, tất nhiên đã được chuyển về tình trạng Only Khổ chủ :">

F4: "Notes from Vương", quyết định chọn domain chính là huynhngocvuong.com và blogspot cho nhanh gọn lẹ, ban đầu định làm wordpress cho hỗ trợ SEO tốt + vài plugin chức năng hay ho, nhưng thôi, nặng nề, tốn host, chả có thời gian nhiều để take care kỹ thuật này nọ, vả lại trang Notes này cũng chả cần bờ rồ, bờ rào, SEO siết cho nổi bần bật chi, nổi lềnh bềnh như vầy là mừng lắm rồi =.+, mục đích chính là tích cực phô trương khuyết điểm, chỉ hi vọng bài viết tuy ngày càng nhảm nhưng đỡ vô bổ là đc, zẫy là mừng :D
Nội dung thì cơ bản như đã bàn phía trên :D Nói chung cũng ngại "khoe" khuyết điểm nhưng mà là thôi kệ, viết nhảm cho zui, lột trần trụi..khuyết điểm cho zui, định vị thành nhảm cũng đc :">.
Thôi quyết định zẫy đi hen, mai đi làm rồi nên bài đầu tiên tâm sự zẫy thôi. Có gì, mấy bài sau nhiều bí mật sẽ bật mí hơn, hêu hêu.


Tất nhiên là hình minh họa...không liên quan nhưng lỡ Hai vạch rồi, tới luôn đê bác tài êk...
(Hình sưu tầm từ Internet)

đọc tiếp ...

Có thể bạn nghĩ rằng ngành Quảng cáo ở Việt Nam chỉ mới xuất hiện và phát triển trong thời gian gần đây, nhưng bạn sẽ bất ngờ rằng, ngay từ xưa, đã có những thông điệp, những mẩu quảng cáo đậm chất nghệ thuật :D và có nhiều điều để có thể học hỏi.
Bản thân mình thấy các mẫu quảng cáo ở Sài Gòn Xưa thuộc rất gần gũi, chân thật và rất thuyết phục.
Cùng Note from [V]ương điểm qua một số mẫu Quảng cáo được sưu tầm và tổng hợp dưới đây :x

Hãy cùng ngược dòng thời gian và tìm hiểu trước năm 1975, hình hài của quảng cáo Việt Nam trông ra sao…

Thời kỳ Pháp thuộc (1884 – 1945)


Dưới thời kỳ Pháp thuộc, quảng cáo phát triển do sự ảnh hưởng và truyền bá lối sống tiêu dùng của người Pháp vào Việt Nam. Khắp từ trong Nam, ngoài Bắc, người ta dễ dàng bắt gặp những tấm áp-phích quảng cáo dán trên đường phố hay những cậu bé đeo biển quảng cáo (gọi là sandwich man). Trên đây là hình quảng cáo của Tuần báo Đàn bà có trụ sở ở Hà Nội với phong cách “giật tít” vô cùng độc đáo và hiệu quả.
=> Rất sát với Insight của khách hàng :))


 

Đây là một quảng cáo vô cùng thú vị của nhà thuốc Kim Hưng về sản phẩm thuốc trị hôi nách. Với cách thể hiện như một cuộc trò chuyện giữa hai vợ chồng sử dụng văn vần hài hước, quảng cáo này tạo nên sự gần gũi và thu hút đối với mọi độc giả. 



Tới đầu thế kỷ XX, với sự ra đời của nhiều tờ báo như “Đông Dương tạp chí”, “Nam Phong”, “Thực nghiệp”, số lượng quảng cáo in ở Hà Nội tăng lên chóng mặt. Từ may quần áo, dạy thêm, chiếu phim… tất cả đều được đăng thành quảng cáo trên báo chí. 
Một trong số đó là quảng cáo đèn dầu Phoebus rất nổi tiếng được đăng trên tờ Phong Hóa “Đèn Phoebus. Vừa là đèn thắp sáng tới 300 bougies (ngọn nến), vừa là đèn để đun nấu. Lại có thể chế thành đèn sưởi được. Thắp bằng dầu hỏa (Petrole), nếu thiếu dầu hỏa dùng toàn dầu xăng (Essence) càng hay. Đến cả dùng dầu hỏa và dầu xăng pha với nhau cũng được”.


Áp-phích quảng cáo của cửa hàng đồ cổ La Perle (Trân Châu) trên đường Borgnis Desbordes (nay là đường Tràng Thi). Quảng cáo ghi rõ những mặt hàng kinh doanh của cửa hàng như tượng Phật, lồng đèn, tranh ảnh, đồ sành sứ, ngọc trai…


Tập đoàn Shell cũng đã có mặt rất sớm ở Việt Nam. Trụ sở Đông Dương của hãng tọa lạc ở phố Khâm Thiên, Hà Nội. Với chiến lược quảng cáo rộng rãi của mình, hình ảnh của hãng quen thuộc tới nỗi người dân Hà Nội khi đó đã gọi nơi có trụ sở công ty là phố Nhà Dầu.


Tương tự như ở miền Bắc, quảng cáo phát triển rất mạnh và sớm ở các tỉnh phía Nam. Trên đây là quảng cáo một buổi hòa nhạc giới thiệu hai ngôi sao mới nổi là Carol và Uyên Phương. Buổi biểu diễn được tổ chức ở một trong 5 phòng trà danh tiếng nhất Sài Thành: Tự Do.


Tấm áp-phích quảng cáo đơn giản mà đánh thẳng vào tâm lý người tiêu dùng của hãng giày Ba-ta. Vào thời điểm đó, từ Bắc chí Nam, đâu đâu cũng có thể bắt gặp hình ảnh những người lao động và tầng lớp trung lưu làm bạn với giày Ba-ta. 
Tuy nhiên, sau năm 1954, nhà máy sản xuất giày Ba-ta ở Việt Nam đã bị chuyển sang nước châu Á khác.
=> Đơn giản, gọn lẹ: Lịch Sự = Mang giày Bata :))

  

Mặc dù là một mặt hàng xa xỉ nhưng từ rất sớm, các hãng xe hơi đã tìm cách quảng cáo bán hàng cho người Pháp ở thuộc địa hay những trọc phú Sài Thành. Đây là mẫu quảng cáo xe hơi 15 CV Delahaye của đại lý Société Indochinoise de Transports, số 4 đường Filippini (nay là đường Nguyễn Trung Trực).

Thời kỳ 1945 - 1975

Ở miền Nam, sau năm 1954, quảng cáo cực kì phát triển như nấm sau mưa.

 

Trong lĩnh vực nước giải khát, người Sài Gòn chắc hẳn không thể quên được cái tên BGI đã từng bá chủ ở Đông Dương. Từ năm 1952, công ty này cho xây dựng nhà máy bia Chợ Lớn và Usine Belgique, tạo ra sản phẩm “Bia 33” nổi tiếng xuất đi khắp nơi với biệt danh “Một loại bia 5 châu lục”.


Bia Con cọp - tiền thân của Bia Tiger ngày nay cũng là một sản phẩm có tiếng của BGI ở Sài Gòn xưa.


Đối với các chị em, những sản phẩm nước hoa, sữa tắm, xà phòng nổi tiếng như Xà phòng Cô-Ba đã từng chiếm trọn trái tim họ. Trên mỗi sản phẩm của hãng này, nhà sản xuất đều cho in nổi hình một người phụ nữ búi tóc kiểu miền Nam, gọi là Cô Ba. 
Nhãn hàng này thuộc về ông Trương Văn Bền (1883 - 1956) và thậm chí có thời điểm, nhãn hiệu của ông còn cạnh tranh được với các sản phẩm cùng loại nhập khẩu từ nước ngoài.

  

Đây là quảng cáo của một thương hiệu xà phòng uy tín khác. Đó là xà phòng “Con dê cũ” của hãng Tân Phúc Hoa.

  

Ngay cả tới mặt hàng như quan tài cũng có cách quảng cáo rất độc đáo. Để bán được hàng, ông chủ hãng quan tài TOBIA đã đánh đúng vào tâm lý “người Việt dùng hàng Việt” với slogan “Ta về ta tắm ao ta, dầu là đục ao nhà cũng hơn”.
=> Người Việt dùng Hàng Việt, thích câu Sống Một Cái Nhà, Thác Một Cái Hòm :3

  

Quảng cáo kem đánh răng Hynos với biểu tượng là nhân vật “Bảy Chà Và đen” (tức một người đàn ông da đen tới từ Java) có hàm răng trắng muốt in trên mỗi sản phẩm. 
Vương Đạo Nghĩa - chủ nhân của thương hiệu này hy vọng hình ảnh anh chàng da đen sẽ làm nổi bật hàm răng trắng và sẽ đem lại hiệu quả quảng cáo hơn cho nhãn hàng. Thậm chí, ông này còn từng mời tài tử Hồng Kông khi ấy là Vương Vũ về Việt Nam chỉ để đóng quảng cáo.


Thậm chí, có lần, hãng kem đánh răng này đã quảng cáo bằng thơ. Sau 1975, hãng này được bàn giao và sáp nhập với công ty Kolperlon thành Xí nghiệp Kem đánh răng Phong Lan rồi đổi tên thành Công ty Hóa phẩm P/S.
=> Quảng cáo này bá đạo nhất từ nãy giờ :))

* Bài viết sử dụng tư liệu tham khảo từ các nguồn: Novaads, Haufo, Eureka...

Một số mẫu quảng cáo khác: (có thể click vào hình để xem chế độ Slide)








=> Học tiếng Anh, góp phần từ thiện, nhớ tới chiến Dịch góp 10đ của Gấu Đỏ, Vinamilk... :D




































tiếp tục cập nhật

//update 24.11.2014
Nestle - Sữa con chim là sữa tốt nhất :D - Nguồn sưu tâm - Thời gian: (chưa có xác nhận chính xác): 1912


 



Down file tổng hợp các hình trên, không có watermark:

đọc tiếp ...